Bạn có đủ can đảm để đọc hết nhật ký của người mẹ không được nghe tiếng con khóc này?
By Phạm Bình An - June 04, 2017
Niềm hạnh phúc của một người phụ nữ là được làm mẹ, được nhìn thấy sinh linh bé bỏng chào đời, thế nhưng, người mẹ trong câu chuyện này lại vô cùng bi đát, cô được làm mẹ, được nhìn thấy con chào đời nhưng thiên thần bé nhỏ ấy mãi mãi không thể cất tiếng khóc.
Những dòng nhật ký này của mẹ viết ra vào ngày thứ 30 sau khi sinh con. Nhưng đáng tiếc rằng, đây sẽ là những dòng nhật ký cuối cùng mà mẹ mãi mãi không được viết tiếp.
Ngày mùng 1/5/2015, là ngày thứ 30 sau khi mẹ sinh con. Giờ phút này mẹ mới đủ tỉnh táo ngồi viết tiếp những dòng cuối cùng của nhật ký này.
Chủ nhật, ngày 29/3/2015, là ngày dự kiến sinh của con, mẹ cùng cô bạn đi siêu âm xem bao giờ mẹ sinh. Trong lúc ngồi đợi, con đạp liên tục như gọi mẹ vậy. Mẹ xoa bụng để cho con biết mẹ đã cảm nhận được. Mẹ siêu âm xong, bác sĩ nói con vẫn khỏe mạnh bình thường, khả năng cuối tuần mới sinh, mà cuối tuần không sinh thì đi kiểm tra lại. Thế là mẹ an tâm về nhà để chào đón con ra đời. Mẹ đã chuẩn bị quần áo, tã, bỉm cho con trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Tối thứ 2, mẹ vẫn nằm chat với bố như mọi ngày, mẹ thấy con có vẻ yên ắng lạ. Bình thường con hay trở mình hay thúc thúc mỗi lần mẹ nằm nghỉ vậy mà giờ con lại không còn đạp nữa. Vì mới đi siêu âm hôm qua, nên mẹ vẫn an tâm con ổn.
Sáng thứ 3, mẹ có linh cảm không tốt, nên mẹ theo dõi con nguyên một ngày, mẹ đi bộ, nghe nhạc to, hay uống nửa tách cà phê nhẹ, gọi con, nhưng con yêu vẫn không đáp lại mẹ. Tới 10 giờ, mẹ chờ bà ngoại về mới nói con không còn đạp nữa. Bà lo lắng, bắt mẹ đi bệnh viện kiểm tra ngay. Lúc đó mẹ không dám nghĩ tới điều xấu, mẹ sợ lắm, mẹ không dám đến bệnh viện.
Nhưng bà nói “ở nhà cũng lo không ngủ được”. Nửa tiếng sau, mẹ và bà có mặt ở Bệnh viện. Đi qua cửa trực cấp cứu, mẹ thấy sợ. Máy nghe tim thai được áp lên bụng mẹ, không nghe thấy gì…
Qua bên phòng siêu âm, bác sĩ kết luận “Không thấy tim thai, rau , ối bình thường, cân nặng 3kg”. Mẹ đã ko tin vào giây phút đó. Chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ để khiến mẹ chết lặng. Mẹ không tin được rằng con không còn trên cõi đời này. Nhưng mẹ vẫn nhắn tin cho bố : “Con đi rồi anh ơi” , bố nghe vậy mà gọi lại tưởng mẹ đi đẻ rồi, nhưng không phải, là con đã bỏ mẹ ra đi rồi. Đêm đó mẹ nằm trong viện rồi gào khóc trong đau đớn, mẹ vẫn cảm thấy đây là sự lừa dối của bác sĩ, mẹ suy đoán lý do, tại sao chỉ 2 ngày con đã không còn bên mẹ nữa. Mẹ đã làm gì có lỗi để ông trời trừng phạt mẹ như vậy. Bố con và ông bà nội vội vàng về với mẹ trong đêm.
Mẹ xin lỗi, con gái của mẹ. Mẹ cứ nghĩ mẹ mạnh khỏe là con mẹ cũng mạnh khỏe chào đời. Mẹ quan tâm theo dõi con suốt thai kì. Mọi thứ đều bình thường, ổn định đến tận ngày dự kiến sinh của con. Nhưng rồi chỉ ngay hôm sau, mẹ cảm nhận con không còn nói chuyện với mẹ. Con cứ lịm dần lúc nào mẹ không biết. Mẹ xin lỗi đã không kịp thời cứu con gái. Mà bác sĩ nói có sinh ra, con cũng không được mạnh khỏe như những đứa trẻ khác.
Có lẽ con của mẹ vẫn thương mẹ nhiều, nên mới không muốn mẹ vất vả phải không con? Sáng ra, nằm trong viện, nghe tiếng trẻ con khóc lòng mẹ càng đau hơn. Kiếp này, mẹ con mình không được chung sống cùng nhau, kiếp sau con hãy lại đến bên mẹ lần nữa nhé!
Sau cuộc hội chẩn với rất đông các bác sĩ, mẹ được chỉ định “Thai chết lưu tuần 40, chờ chuyển dạ tự nhiên, đẻ thường”, “thời gian thì mỗi người một khác, có người 2 hay 3 ngày, có người thì 10 ngày”. Mẹ bần thần bước về phòng, mẹ phải mang xác con 10 ngày trong bụng, mẹ sợ, mẹ không muốn tin nữa, sao chuyện này lại tới với mẹ chứ?
Rồi mẹ được cho về nhà nghỉ ngơi, đi bộ, cho nhanh chuyển dạ. Tối đến, sau khi tắm rồi ăn cơm, bụng mẹ lại âm ỉ đau nhiều hơn. Linh cảm báo cho mẹ biết con muốn ra sớm với mẹ rồi. Mẹ mừng, con yêu của mẹ thật ngoan. Chỉ trong vòng 1 tiếng sau ,10 phút với 3 cơn co đã tới. Mẹ đau, ngày càng đau nhiều hơn. 10 rưỡi tối, mẹ bắt đầu nằm ở phòng chờ đẻ, cổ tử cung mới mở được 1cm, cứ 2 phút 1 cơn đau kéo dài, cơn đau dai dẳng, từng phút trôi qua lại càng đau hơn cơn trước. Mẹ biết, con không thể thúc ra, nên mẹ phải chịu đau lâu hơn mọi người.
Những bà mẹ khác trong phòng đã được đưa đi đẻ hết, mấy lượt thế, vẫn còn lại mẹ vật vã, đau đớn cả tinh thần lẫn thể xác. 5 tiếng trôi qua, mẹ vẫn chỉ mở được 5cm, rồi mẹ tự xác định phải chờ thêm 4 tiếng nữa mới mở được 3cm tiếp theo. Mẹ lại tự rùng mình đau đớn.
5h kém, hộ sinh nói mẹ là sắp sinh được rồi, mới đưa mẹ lên bàn đẻ. Lúc đẻ con, mẹ vẫn còn nhớ như in, hộ sinh dặn gì, nhắc mẹ rặn thế nào. Mẹ chỉ thấy một màu đen trước mắt, sau 3, 4 cơn rặn là con được chào đời. Mở mắt ra là 5h5 phút… con được 3,2kg. Mẹ thấy con nằm thoáng xa xa với tóc đen dài, khuôn mặt tròn tròn, mắt nhắm lại, miệng mở, nhưng không khóc tiếng nào. Lúc đó, mẹ chỉ mỉm cười nhẹ chào con yêu.
Vậy đó, ngày 2/4/2015, thiên thần của mẹ đã chào đời như thế. Cám ơn con, thiên thần xinh đẹp của mẹ. Mẹ và bố luôn yêu con!
Theo Thu Hương / Một Thế Giới



0 nhận xét